Monday, July 15, 2013

Gửi anh Tưởng Tượng.



Anh Tưởng,

Em đã không dưới một trăm lần nghĩ về anh với tất cả trìu mến và nỗi niềm tuyệt vọng của gái đương thời đơn thân. Nhiều lúc em đành trút bỏ suy nghĩ trong em vào anh mèo đeo nơ bướm đẹp giai đang giương mắt nhìn em như con dở hơi rảnh việc. Nói thế thôi, anh mèo cũng tận tình lắm, cho em mân mê mần mề đủ kiểu, đêm nào cũng đầu gối tay ấp ngọt tình lắm. 

Dù vậy, chẳng gì có thể ngăn em nghĩ về anh lúc này, giữa đêm hôm khuya khoắt việc thì bầy nhầy tay chân thì yếu đuối. Ôi, khốn khổ khốn nạn cái thân em sinh ra đã lảng quẻ suốt ngày ôm mộng bên anh rồi. Em nghĩ một trăm điều về anh và đi tìm trong một trăm cái tên trong một trăm có lẻ giây và phút của cuộc đời này. Thế mà anh vẫn nhất quyết lẩn như trạch trong khi vẫn hót như khướu trong đầu em. Quá thể!

Thôi, viết đến đây đã dỗi. Em sẽ bỏ rơi anh mà đi với anh Tát. Anh ấy mạnh dạn, nồng nhiệt và hiện hữu hơn anh nhiều!

Bốp.

Ký tên,
Hoàng Thị Tường

Sunday, July 14, 2013

Những giọt mưa bay lại đây một trời ký ức.



Hôm nay Singapore mưa to quá, gió mát như tối mùa thu ở Hà Nội. Mình ngồi bên cạnh cửa sổ mà phải khép lại và nghĩ trong đầu xem có nên mang áo khoác len ra choàng vào không.

Tự động trời mưa mình sẽ nghĩ đến "Raindrops keep falling on my head" vì đây là cái hộp nhạc gỗ rất hay của chị Nguyên, là bài hát những đứa trẻ Lasalle đã hát trên đường từ hàng in về trường, tay ôm xấp bài còn nóng mực chân bước nhanh nhanh, mà mồm vẫn cứ reo hò "Nothin's worryin' meeee"

Và Miến Điện. ( chẳng biết sao mà mình thích Burma hoặc Miến Điện hơn Myanmar. Chắc tại ít chữ :D) Miến Điện, chính xác là Kalaw cao nguyên đồi núi. Ngày hôm ấy chuyến xe thật là lắm gian nan, ngoài trời nóng kinh khủng mà xe thì lóc xóc. Cho thêm phần căng thẳng thì bác tài thay phiên bật đĩa cầu kinh Phật rồi đến rock rồi hip-hop, và phim sến gào thét, và cả M2M nữa! (Pretty boy tiếng tàu bật 2 lần!).

Nhưng Kalaw đã nhẹ nhàng rũ hết bực tức trên xe xuống dưới xuôi rồi. Lúc thò hai ngón tay ra ngoài nghe mùi gió mát và gỗ thông mình cứ có cảm giác như xe đã bay lên mây ấy, man mát trong trong đến tận đầu môi ngọn tóc. Đến lúc lấy phòng xong xuôi thì trời đổ mưa lâm thâm lâm thâm, hai đứa nhóc cùng anh bạn ghi-ta-bô-li-vi-a mới quen lôi đàn ra chơi thi với mưa.

Anh chàng to như con gấu cầm cây đàn bé tẹo tưng tưng, Nửa-mặt-trăng bạn mình thì ukulele vàng loè. Mình thì ngồi sàn gỗ làm chân lon ton, thi thoảng đập nhịp be bét. Ôi trong cái căn phòng mở toang tất cả cửa, mọi hướng đều nhìn như rừng thông đồi thông nhà nhỏ đường ray xe lửa và mưa lây rây như rắc bụi thần tiên. Trong cái phòng sơn xanh sàn gỗ ấy cảm giác như mười năm không dịch đổi một ly, là ba đứa trẻ vừa trở về, đang bay bay thoả thích. Hôm ấy thời gian cũng làm bạn thân ngồi đó chứ không lẩn nhanh như con quỷ.

Thời gian ngồi đấy cùng ba đứa lâu lắm rồi mới nhè nhẹ se sẽ bước chân rón rén ra khỏi phòng. Lúc ấy thì trời cũng tạnh cơn mưa rồi, lũ trẻ lại vươn vai đứng dậy chào nhau và nhảy chân sáo bay mất. Không sao không sao, chào nhau một tý thôi rồi lại gặp ngay ấy mà!


Ở xứ ấy những đứa trẻ như chúng tôi luôn tìm thấy nhau trên đường.



Wednesday, June 19, 2013

"Your time is a precious commodity. How you spend it will change the course of your life."

Thursday, June 13, 2013

Ohmmm...




*Inhale* Today, I just learned how to do sun salutation without peeking at the instruction. *Exhale*

Sunday, June 9, 2013

hallucinations


It feels absolutely great to be (almost) all-alone and have nothing else to do but squeeze things out.
Squeeze this, squeeze that.
To redeem for all the long frustrated weeks, self-doubts that I know will continue to pop out even more,  for the constrained cells inside my brain - always feel unable to get out and I, on the other hand - don't know how to release.
Hour is condensed to minute and minute to second.

Think I'm starting to see hallucinations. 

Friday, June 7, 2013

Breathe me





Sia hát live bài này hay quá.

Định nói nhiều mà sợ bị nhảm nhí với lại đang buồn ngủ và no và vội vã và chậm trễ nên đành để cho suy nghĩ lắng xuống. Hy vọng ngày mai ngày sau nhớ mà khuấy lên cho tan chứ thành một lớp dày ở dưới đáy thì khổ.

Tôi mà yên tĩnh giả vờ như cốc bột sắn dây pha loãng thì ai là người cầm thìa khoắng lên không biết.


Monday, June 3, 2013

Thursday, May 30, 2013



Trà như thế này thì chưa uống cũng đã ting ting trong bụng rồi ý.

Tuesday, May 28, 2013

Điều cuối cùng đợi chờ.

....
"Mùa xuân trong ánh mắt, trả lại anh niềm kiêu hãnh những ngày xưa,
đã chết đi giữa cây mùa trút lá bên sông
Điều cuối cùng đợi chờ


Từ lâu anh ko tin vào những nhiệm màu, đã qua 1 thời vụng dại
Tình yêu kia nhỏ nhoi, ko chờ ai nữa đâu, ko chờ mong nữa đâu
Mỗi ngày mỗi nhạt nhòa


Nhìn em trong ko gian rợp nắng đầu mùa, mới hay cuộc đời thật lạ,
1 bàn tay nhỏ bé đong đầy tôi ước mơ, như dòng suối sớm mai
Yêu và rất dịu dàng"
...





Những lời đẹp.
Uốn mình
thành nốt nhạc

Sunday, May 26, 2013

"Của tháng năm mơ hồ nhưng rực rỡ."

Tôi được nghe kể nhiều câu chuyện, tôi thích được nghe kể chuyện.

Có những chuyện vui và hồi hộp. Những gia đình hạnh phúc.

Có những phút tôi chỉ biết mắt nhìn tay. Không biết nói chi,

thương lắm.


Và tôi cũng là một người kể chuyện. Kể rằng, bao nhiêu người đã ở bên cạnh tôi, bước qua từng trang từng dòng. Có người chỉ là một chữ, người là một chương. Những người đặc biệt nhất thì có lẽ đã thành cách hành văn rồi.

Có lần tôi nói chuyện với cô bạn của mình, mới thấy bao nhiêu chương, tập đã trôi qua lúc nào chẳng biết. Vài đoạn lên cao, vài đoạn nhàm chán và vô số những đối thoại đã lướt qua rồi, chỉ có nhân vật chính vẫn lang thang nhảy điệu chim chích (kỳ lạ làm sao cái tên vẫn chẳng rời được người). Nửa tươi vui như công chúa chạy trên cánh đồng chỉ muốn cứ nhỏ mãi thế trên đồng rộng thế; nửa e dè trước sự nhàm hạ như biển lặng trước con sóng to. Sẽ thế này bao lâu và sẽ còn thức bao nhiêu đêm chỉ để băn khoăn vớ vẩn?

Ba ngày dài, một tháng dài, cả ngày dài. Để bây giờ đi ngủ mà vẫn còn lâng lâng, tay ôm nguyên lọ mực và cây bút vẫn còn thơm những bụi đường rực rỡ.