Wednesday, June 19, 2013

"Your time is a precious commodity. How you spend it will change the course of your life."

Thursday, June 13, 2013

Ohmmm...




*Inhale* Today, I just learned how to do sun salutation without peeking at the instruction. *Exhale*

Sunday, June 9, 2013

hallucinations


It feels absolutely great to be (almost) all-alone and have nothing else to do but squeeze things out.
Squeeze this, squeeze that.
To redeem for all the long frustrated weeks, self-doubts that I know will continue to pop out even more,  for the constrained cells inside my brain - always feel unable to get out and I, on the other hand - don't know how to release.
Hour is condensed to minute and minute to second.

Think I'm starting to see hallucinations. 

Friday, June 7, 2013

Breathe me





Sia hát live bài này hay quá.

Định nói nhiều mà sợ bị nhảm nhí với lại đang buồn ngủ và no và vội vã và chậm trễ nên đành để cho suy nghĩ lắng xuống. Hy vọng ngày mai ngày sau nhớ mà khuấy lên cho tan chứ thành một lớp dày ở dưới đáy thì khổ.

Tôi mà yên tĩnh giả vờ như cốc bột sắn dây pha loãng thì ai là người cầm thìa khoắng lên không biết.


Monday, June 3, 2013

Thursday, May 30, 2013



Trà như thế này thì chưa uống cũng đã ting ting trong bụng rồi ý.

Tuesday, May 28, 2013

Điều cuối cùng đợi chờ.

....
"Mùa xuân trong ánh mắt, trả lại anh niềm kiêu hãnh những ngày xưa,
đã chết đi giữa cây mùa trút lá bên sông
Điều cuối cùng đợi chờ


Từ lâu anh ko tin vào những nhiệm màu, đã qua 1 thời vụng dại
Tình yêu kia nhỏ nhoi, ko chờ ai nữa đâu, ko chờ mong nữa đâu
Mỗi ngày mỗi nhạt nhòa


Nhìn em trong ko gian rợp nắng đầu mùa, mới hay cuộc đời thật lạ,
1 bàn tay nhỏ bé đong đầy tôi ước mơ, như dòng suối sớm mai
Yêu và rất dịu dàng"
...





Những lời đẹp.
Uốn mình
thành nốt nhạc

Sunday, May 26, 2013

"Của tháng năm mơ hồ nhưng rực rỡ."

Tôi được nghe kể nhiều câu chuyện, tôi thích được nghe kể chuyện.

Có những chuyện vui và hồi hộp. Những gia đình hạnh phúc.

Có những phút tôi chỉ biết mắt nhìn tay. Không biết nói chi,

thương lắm.


Và tôi cũng là một người kể chuyện. Kể rằng, bao nhiêu người đã ở bên cạnh tôi, bước qua từng trang từng dòng. Có người chỉ là một chữ, người là một chương. Những người đặc biệt nhất thì có lẽ đã thành cách hành văn rồi.

Có lần tôi nói chuyện với cô bạn của mình, mới thấy bao nhiêu chương, tập đã trôi qua lúc nào chẳng biết. Vài đoạn lên cao, vài đoạn nhàm chán và vô số những đối thoại đã lướt qua rồi, chỉ có nhân vật chính vẫn lang thang nhảy điệu chim chích (kỳ lạ làm sao cái tên vẫn chẳng rời được người). Nửa tươi vui như công chúa chạy trên cánh đồng chỉ muốn cứ nhỏ mãi thế trên đồng rộng thế; nửa e dè trước sự nhàm hạ như biển lặng trước con sóng to. Sẽ thế này bao lâu và sẽ còn thức bao nhiêu đêm chỉ để băn khoăn vớ vẩn?

Ba ngày dài, một tháng dài, cả ngày dài. Để bây giờ đi ngủ mà vẫn còn lâng lâng, tay ôm nguyên lọ mực và cây bút vẫn còn thơm những bụi đường rực rỡ. 

Wednesday, May 22, 2013

[ Bali in film ]

Có những cái nơi như thế!!!


Nơi mà cuc sng ca ta sinh ra xoay quanh tín ngưỡng và cân bng tinh thn ch không phi là nhu cu không đáy. Nơi sáng sáng ta thc dy trong tiếng gà gáy, chim kêu, lá rì rào cho dù ta có đang  trung tâm th trn hay là ph huyn b lãng quên. Ôi, làm sao tôi có th nói hết được nhng cm và nghĩ đan xen nhau  trong đu khi ở Bali.

Tht là tiếc nếu bn đến cái nơi d thương đến thế ch đ nm dài trên băng ghế ngm mt tri lăn ra lăn li trên tri. Vi tôi, Bali như ngun nước mát lành, uống một ngụm, để cho nước chảy qua mặt, tay chân, vai… cảm giác bên trong cũng tươi sạch theo. Mỗi một góc của hòn đảo có biết bao nhiêu bát hoa nho nhỏ là bấy nhiêu những bất ngờ dễ thương dành cho chúng tôi. Nào sông suối, nào núi biển, nào những món ăn ngon lành bổ dưỡng, nào thiền và yoga, nào những nụ cười...



Gọi là hòn đảo vạn đền vẫn còn chưa xứng, vì ở đây có đến khoảng 30,000 ngôi đền lớn nhỏ thờ thần linh. Bước chân vào bất cứ ngôi làng nào ở đây cũng phải có ít nhất một ngôi đền, thường nho nhỏ xinh xinh như magic guild của thành Rừng hồi trước tôi chơi Heroes3. Mà nói chung, cái cảm giác khi ở Bali cứ như lạc vào thế giới của một ván đế chế những ngày đầu xây dựng, có khu nhà dân nho nhỏ xây bằng phên tre vách nứa, có điện thờ, pháp sư và cảnh chăn nuôi trồng trọt diễn ra hàng ngày. Dù cho mấy chục năm nổi tiếng thế giới về du lịch, nhưng một cách kỳ diệu nào đó người dân Bali vẫn sinh hoạt và thờ cúng như họ vẫn làm hàng trăm năm nay.

Nhiều con chữ nhảy múa trong đầu mà chưa thành câu được. Thôi thì xem vài bức ảnh chụp bằng máy phim chăng. Tôi chỉ mang có một cuộn phim, và lại lười cầm đi (bị dở hơi ấy!) nên vẻn vẹn chỉ có ba mươi sáu hình chụp căn nhà gỗ lợp mái dừa chúng tôi ở, vài tấm làng quê với lại một bữa ăn ngon mà thôi



















Một chú chó ở Tenganan